Trước khi bắt đầu, tớ chỉ muốn nói là, đúng rồi, tớ 18 tuổi rồi. Chỉ vì tớ còn trẻ và như một số người đã nói trước đó "Cuộc đời tớ còn chưa bắt đầu" không có nghĩa là tớ không có quyền cảm thấy như vậy.
Học hành tớ chưa bao giờ giỏi lắm nên điểm luôn trung bình - thậm chí có khi dưới trung bình, nhưng đủ để tớ không bị rớt.
Giờ sắp tốt nghiệp đại học và chuẩn bị cho kì thi MCAT, tớ lại cảm thấy thiếu động lực kinh khủng, không phải là tớ đã bao giờ có động lực làm gì cả đời đâu nhưng lần này tệ hơn nhiều so với 6 năm qua. Tớ thậm chí còn không thể đụng đến sách, và dù có đọc thì những từ ngữ cũng chẳng hiểu gì trong đầu. Tớ cứ đọc đi đọc lại vài câu nhiều lần mà vẫn không hiểu và bị sao nhãng sang việc khác.
Giờ tớ lại còn có bố mẹ kiểu tự yêu bản thân quá mức, họ đòi hỏi tớ phải làm tốt mọi bài kiểm tra và xuất sắc mọi thứ dù họ chưa bao giờ làm được như vậy. Họ sẽ cố gắng hết sức để làm cho tớ cảm thấy mình là một kẻ thất bại thảm hại. Tớ biết là cuộc sống tớ chưa ổn định và mọi thứ đang chồng chất lên nhau, có lẽ tớ sẽ chẳng làm nên trò trống gì trong đời.
Tớ không phải là người đẹp nhất, đã lâu lắm rồi không ai để ý đến tớ, đã 3 năm rồi tớ vẫn độc thân. Lần cuối cùng tớ nhận được lời khen chân thành là cách đây cả đời rồi. Tớ chỉ có khoảng 2 người bạn mà họ cũng chẳng muốn đi chơi với tớ, nhóm bạn của tớ sẽ tốt hơn nhiều nếu không có tớ vì sự có mặt hay vắng mặt của tớ chẳng khác gì nhau cả và tớ thực sự là người nhàm chán nhất, chẳng ai muốn đi chơi với tớ cả nên tớ chỉ quanh quẩn trong phòng, trì hoãn việc học, chơi game cả ngày và đi ngủ vào ban đêm, chẳng làm được gì, cảm thấy vô dụng và thảm hại.
Mỗi khi tớ nói với ai đó rằng tớ cảm thấy như vậy, họ đều nói "Ôi, cuộc đời cậu còn chưa bắt đầu đâu!" "Cậu còn trẻ quá để cảm thấy như vậy nên hãy vui lên nào." Vấn đề là tớ bị Rối loạn nhân cách chống đối xã hội (ASPD) và rối loạn tăng động giảm chú ý, tớ gặp khó khăn trong việc giao tiếp với mọi người và đám đông khiến tớ sợ hãi. Tớ không thể ra ngoài và tự mình sống, với chứng rối loạn tăng động giảm chú ý và tình trạng học tập của mình, tớ chắc chắn sẽ chẳng đi đến đâu trong cuộc đời.
Tớ sợ rằng cuộc đời tớ sẽ chẳng bao giờ bắt đầu và ngoài ra tớ có lẽ sẽ sống cô đơn và thất nghiệp, giống như hiện tại.