Tao (34 tuổi) đã đạt được tất cả những mục tiêu dài hạn của mình cách đây khoảng một năm: học vấn, sự nghiệp, tài chính, tình cảm, đủ cả.
Từ đó đến giờ, một câu hỏi cứ quanh quẩn trong đầu tao là liệu sống có mục đích hay không có mục đích thì cái nào tốt hơn.
Tao vẫn chưa quyết định được: Một mặt, việc theo đuổi mục tiêu đã tiếp thêm sức mạnh cho tao. Mặt khác, tao cũng nhận ra xã hội cứ bảo mình phải luôn luôn phấn đấu cho những điều cao hơn, tốt hơn, nhiều hơn. Đó chính là bản chất của cái vòng luẩn quẩn hưởng lạc - rằng "cao hơn, tốt hơn, nhiều hơn" dẫn đến hạnh phúc là một ảo tưởng rõ ràng. Liệu thông điệp rằng ta nên có mục tiêu hay mục đích chỉ là một trò lừa bịp của cái bánh xe chuột quay hay là một lớp mặt nạ che giấu nhu cầu biện minh cho sự tồn tại của mình? Phật giáo và nhiều triết lý khác cũng chỉ ra rằng tham muốn chính là nguồn gốc của hầu hết những bất hạnh.
Tao cũng có vài người bạn sống không mục đích, không lý tưởng gì cả. Cứ ngày qua ngày, trôi nổi vậy thôi. Quan điểm của họ có thể tóm gọn lại là "mục đích sống của tao là tồn tại".
Nhưng rõ ràng là tao sống tốt nhất khi đang theo đuổi một điều gì đó. Tao hình như có vấn đề với việc sống ngày qua ngày và trôi nổi - tao đang tự hỏi liệu chỉ có mình tao hay là nhiều người cũng vậy. Tao không cảm thấy cần phải biện minh cho sự tồn tại của mình hay chứng minh giá trị của bản thân hay bất cứ thứ gì tương tự. Nhưng tao đang tự hỏi liệu mình có khả năng trôi nổi được không dù là mình có thể.
Cậu nghĩ sao về việc sống có hay không có mục tiêu, lý tưởng? Cậu thích cái nào hơn? Cậu có nghĩ một trong hai cái đó tốt hơn cái kia một cách khách quan không?