[SPOILERS] Có ai thấy hơi hụt hẫng với Thufir Hawat không?

Tui vừa đọc xong cuốn đầu tiên và thấy hơi bối rối và hụt hẫng về cái màn gặp lại giữa Paul và Thufir Hawat. Tui phải tạm dừng đọc cuốn này, kiểu gần hết 95% rồi, nên 4, 5 chương cuối tui thấy hơi rời rạc với phần còn lại của cuốn sách. Cái này cũng không gây ra vấn đề gì, mọi thứ đều hợp lý và thấy thỏa mãn, trừ cái màn gặp lại cuối cùng và rồi Thufir Hawat chết.

Ông này là một ví dụ tuyệt vời cho cái chủ đề "kế hoạch trong kế hoạch" của cuốn sách, nhưng khi ổng có cái khoảnh khắc cao trào, thì chỉ là "Ha! Hoàng đế tưởng tao sẽ giết mày!" rồi ổng lăn ra chết. Cái hiểu lầm to đùng của ổng, động cơ cơ bản của ổng, và cốt lõi trong những tương tác của ổng với Nam tước đều xoay quanh việc tin rằng Jessica đã phản bội Công tước của ổng, nhưng điều này đột nhiên được giải quyết vào cuối cuốn sách bằng một câu "Xin lỗi Jess! Ngượng ghê" từ thông tin ổng nhận được ngoài trang sách, rồi ổng lăn ra.

Tui có một mình khi nghĩ rằng điều này làm hỏng cái kịch tính của cảnh đó và cả cái diễn biến của ổng không? Câu chuyện của ổng xoay quanh các chủ đề về sự trả thù, cảm xúc làm mờ lý trí, và lòng trung thành. Tất cả những kế hoạch, hiểu lầm và khao khát trả thù của ổng lên đến đỉnh điểm bằng một câu "tui xin lỗi!" với Jessica và rồi "bị lừa!" với hoàng đế. Nó cứ thấy lạc quẻ và hết cả cao trào.

Tui có một mình khi nghĩ vậy không? Nếu câu trả lời là diễn biến của ổng được giải quyết/làm rõ trong một cuốn sách sau này, xin đừng spoil, chỉ cần nói là sẽ có nhiều hơn nữa. Tui sẽ bắt đầu đọc Dune: Messiah vào ngày mai, nhưng tui không thể nào gạt bỏ cái cảm giác kỳ lạ mà cái kết của Hawat mang lại cho tui. Cảm ơn =)

Link nội dung: https://cdspvinhlong.edu.vn/cam-giac-hut-hang-a31939.html