[Review] Này anh đẹp trai tóc giả rớt rồi kìa – Vu Triết

Quen nhau dễ dàng, bên nhau gian nan

CP: Na Thần - An Hách

Thân mật gọi nhau: Big 7 - An đại gia ?

Một truyện rất khác rất khác của Vu Triết, dàn nhân vật phụ không được quá chú trọng, để dành toàn bộ cho CP chính. Và đây là một câu chuyện sâu sắc về tình yêu, cách yêu và cách sống.

———————-

Đúng ra phải là “phang nhau dễ dàng, bên nhau gian nan” ấy ? Bởi vì đây là lần đầu tiên tôi đọc truyện của Vu Triết mà cảnh “giường chiếu” tới nhanh như vậy ? Hết hồn luôn, vì trước giờ các nhân vật của Vu Triết người ta tinh tế lắm, từ từ rồi mới quen.

Nhưng cũng vì 419 nhanh như vậy, nên lúc sau là đắng chát ?

Bởi vì 419 khi mà cả hai vẫn đang sống sai sống lỗi, rồi sau đó sẽ ra sao? Có tương lai gì ko?

Thật ra, tôi không nghĩ là Na Thần sống sai. Ngược lại, tôi vô cùng thích cách sống của Na Thần. Na Thần là kiểu người để yêu. Nấu ăn ngon hơn cả đầu bếp, đẹp, quyến rũ, kỹ thuật trên giường hạng nhất, tài năng nghệ thuật xuất sắc, chơi toàn trò bốc như đua xe, dancing, liều mạng, mà cũng lãng mạn ? Nhưng như vậy lại không phải là kiểu người thích hợp để bên nhau lâu dài. Quá tùy tiện, quá thiếu an toàn.

Cố tình như vậy lại va vào An Hách, cố tình như vậy lại đi yêu An Hách, một người vô cùng thấy thiếu an toàn. Thật tình mà nói, đây là lần đầu tiên có một nhân vật của Vu Triết mà tôi không thích tới như vậy. Với tôi mà nói, An Hách sống quá giả dối. An Hách không thành thật với những xúc cảm cũng như sự khiếm khuyết về tích cách của mình, bên cạnh trốn chạy và lãnh đạm, An Hách còn đổ lỗi cho người khác thay vì bản thân nữa. Na Thần rõ ràng như vậy, nồng nhiệt như vậy, nhưng An Hách lại hờ hững xa cách, lo được lo mất. An Hách muốn Na Thần có chuyện thì nói ra, nhưng chính mình lại giấu rất nhiều tâm tư có nói cho Na Thần biết đâu.

Vì sao phải sợ hãi như vậy, vì sao phải suy nghĩ quá nhiều như vậy, vì sao lại bất an như vậy? Tôi thật sự không hiểu, nhưng rồi tôi nghĩ lại, Vu Triết đã miêu tả rất chân thật. Vì trong đời thật, rất nhiều trong số chúng ta cũng rất thận trọng với tình cảm trao đi. Chúng ta bỏ ra ít, nhưng mong muốn được nhận nhiều hơn từ đối phương, thậm chí khi đối phương đã bỏ ra rất nhiều, chúng ta vẫn không nguyện ý tin tưởng, vẫn đòi hỏi nhiều hơn nữa.

An Hách chính là một kẻ như vậy, trong mắt tôi là rất đáng ghét ??? Nhưng An Hách lại vô cùng may mắn, bởi vì Na Thần luôn tràn trề năng lượng, cho dù rất nhạy cảm, có thể nhận ra sự do dự hay sự xa cách của An Hách, nhưng Na Thần vẫn luôn lấy lại tinh thần, chiến thêm tám trăm hiệp nữa. Tỏ tình một lần không được, thì tỏ tình lần hai, cho dù khả năng là sẽ bị người ta hất rượu đầy mặt.

Chúng ta bên nhau đi. Mặc kệ anh nghĩ gì, nếu đã có chút rung động, hai ta cứ thử xem sao.

Na Thần luôn chủ động đi tìm An Hách, còn chế nhạo “khi yêu thì lúc nào chẳng phải ở bên nhau, hèn chi anh toàn chia tay”. Vấn đề lớn nhất của Na Thần chính là Lôi Ba, cũng chính là điều duy nhất tôi không đồng ý trong cách sống của Na Thần. Phải, Na Thần nợ Lôi Ba một mạng, nhưng cái chính là trong nhiều năm, Na Thần hiểu rõ dụng ý của Lôi Ba với mình, lại nhắm mắt làm ngơ, cứ nhận tiền nhận quà nhận sự quan tâm ấy, không nói cho rõ ràng. Nhưng tôi đồng ý với cách xử lý của Na Thần trong chuyện này, vì tôi cũng nghĩ là nói ra với An Hách cũng sẽ không giúp được gì. Mạng đổi mạng, chính là như vậy. Giây phút Na Thần nhảy cầu, tuy rằng rất extreme, nhưng đó là cách giải quyết duy nhất đúng đắn. Và sau cái chết, sự sống sẽ hồi sinh ?

Cuối cùng thì An Hách cũng thay đổi, không hiểu là vì cái gì. Vì không thể mất Na Thần. Vì cuộc sống thật sự đang ở ngay trong tầm tay, chỉ cần đưa tay ra, là sẽ với tới. Khi An Hách thay đổi thì mối quan hệ ấy đong đầy hạnh phúc, cùng với sự trưởng thành của Na Thần. Xem như 70% truyện mắc nghẹn thì 30% còn lại ngọt ngào lãng mạn hường phấn để bù đắp lại. Cảnh cầu hôn xuất sắc ☺️ Thường thì ít khi nào cảnh cầu hôn đươc miêu tả chi tiết trong đam mỹ lắm (ý là có scene, background này kia các kiểu), nên cái này là hàng cực phẩm nha ?

Cuộc sống thật ra rất đơn giản, tình yêu cũng rất đơn giản. Tôi chỉ cảm thấy, trong hầu hết trường hợp, chúng ta suy nghĩ quá nhiều, quá tính toán, quá sợ hãi mà thôi. Cứ dũng cảm, tiến về phía trước, sẽ thấy ngôi sao ?

Chúc cho mỗi chúng ta đều sống dũng cảm như Na Thần, hoặc tìm thấy một Na Thần cho chính mình.

“Đều thích. Thích nghe anh nói chuyện, thích ở bên anh, anh điên cùng tôi hoặc là không cho tôi điên, đều khiến tôi cảm thấy thật… vững lòng. Tôi cũng chỉ khi ở chung với anh thì mới nói nhiều, muốn nói, còn có cả muốn cười.”

“Chúc mừng sinh nhật. Hy vọng tất cả sinh nhật trên đời này của anh đều trải qua cùng với tôi.”

Đèn đường tối mờ, linh hồn đơn côi trong đêm đen

Hơi thở ngừng lại rồi, khi bóng dáng kéo dài

Tôi vẫy đôi cánh xanh biếc, tìm kiếm hơi khở của người

Link nội dung: https://cdspvinhlong.edu.vn/dam-my-dep-trai-a29378.html