Edit: Phộn
-
Mạch Miêu quay mặt về phía sau.
Toàn thân cậu đều đỏ lên, khuôn mặt cũng như quả hồng đào chín mọng.
"- Em nghe rõ không?"
Mạch Miêu thường nghe người khác hỏi như vậy, nhưng Trần Lê thì chưa bao giờ.
Lần đầu tiên gặp mặt, Trần Lê đối xử với cậu không khác với những người khác lắm.
Cũng không hoàn toàn như thế, vẫn có chỗ khác.
Trái tim đứa ngốc cũng làm bằng thịt, đương nhiên là cậu biết ai đối xử với cậu thật lòng. Ví dụ như Lưu thẩm và nhà của thẩm ấy, lão bà tử ở trong đại viện, Lý trưởng, còn có người ở trong thôn.
Trần Lê đối xử với cậu hoàn toàn khác.
!!Truyện chỉ đăng tải tại quát pát và quộc rét của Bông Cúc Cute !!
Ngay từ đầu, Trần Lê luôn làm cho cậu nghĩ đến nương, vì hai người họ đều đối xử rất tốt với cậu, nhưng dần dần cũng có chút khác biệt.
Về sau Trần Lê sẽ hôn cậu, ôm cậu, ngủ cùng cậu...
Làm một ít chuyện tình xí hổ với cậu.
Mạch Miêu vốn muốn nói cậu hiểu ý của Trần Lê.
Nhưng Trần Lê không có hỏi cậu hiểu hay không, nếu trả lời như vậy thì có vẻ không đúng lắm.
Sẽ bị người ta cười là nhóc ngốc.
Cứ như vậy, Mạch Miêu cũng không biết nên nói gì mới đúng.
Đôi mắt ướt át đó, không biết là giãy dụa hay e lệ.
Cậu chậm rãi quay mặt trở về, đưa lưng lại với Trần Lê.
Cái gáy trắng nõn cứ như vậy mà lộ ra hết với nam nhân ở phía sau, không hề giữ lại một chút nào.
Không ai dạy bọn họ điều này cũng giống như ăn uống, là bản năng trời sinh đã có.
Trần Lê lẳng lặng nhìn chỗ đó, đôi mắt âm trầm.
!!Truyện chỉ đăng tải tại quát pát và quộc rét của Bông Cúc Cute !!
Chỉ cần là bạn đời thì sẽ có một nơi riêng tư ở đằng sau cổ. Theo các nhà khoa học thì đó là vị trí của tuyến thể, là nơi thu hút các giống đực của Omega.
Đây là nơi mẫn cảm nhất trên người bọn họ, cũng là nơi riêng tư nhất, sẽ không dễ dàng để ai chạm vào.
Cho dù là Mạch Miêu cũng theo bản năng mà biết, nếu như bị một ai đó nhìn chăm chú vào chỗ này, phải liều mạng ngăn cản.
Nếu như không may bị cắn...cậu không biết sẽ có chuyện gì xảy ra nữa.
Mạch Miêu cảm nhận được trọng lượng của nam nhân ở phía sau.
Cậu cảm giác Trần Lê như muốn đè hết thân thể của hắn lên người cậu.
Thân nhiệt của nam nhân rất cao, Alpha bọn họ là như vậy, nhiệt độ cơ thể cao hơn người bình thường từ 1-2 độ, lúc hưng phấn cũng khó kiềm chế được sức lực của mình.
Mạch Miêu cảm nhận được một cỗ tê dại ở sau cổ, là Trần Lê đang dùng lưỡi liếm cậu.
Giống như một nụ hôn thành kính dành cho bộ phận thiêng liêng, cũng giống như lúc...hắn liếm mút lồn nhỏ lầy lội của cậu vậy.
"A...." Mạch Miêu rên rỉ, ngón tay gắt gao nắm chặt.
Cậu vẫn sợ.
Trần Lê bao lấy mu bàn tay của cậu, luồn qua các ngón tay, vững vàng giữ chặt lấy cậu.
Khuôn mặt của nam nhân cũng hơi đỏ lên, đầu lưỡi hắn liếm mút nơi đó, tựa như mỗi lần liếm sẽ nếm được một hương vị ngọt ngào, làm cho hắn ngày càng khó có thể khống chế bản thân, cùng với thắt lưng một bên điên cuồng đụ lồn, một bên thở dốc thô lỗ như mãnh thú.
"Ưm...a..." Mạch Miêu gần như chôn mặt xuống salon.
Cái tên cao to này dập cậu đến nỗi mà cả ghế salon cũng lắc lư theo, cặc nhỏ của cậu ma sát với vải trắng, mông bị đụng cho đỏ bừng, lỗ thịt nhỏ kia dường như cũng bị địt nát, hai cái mông múp và bắp đùi trắng cùng nhau run rẩy.
"Ưm——" Một cơn đau đớn bất ngờ đánh úp làm cho Mạch Miêu giống như bị điện giật, toàn thân co lại, cậu muốn giãy dụa theo bản năng, đột nhiên có một bàn tay đè chặt miệng cậu lại.
Giống như con mồi bị bắt, hai mắt mở to, tứ chi bị nam nhân ở phía sau khống chế, cùng lúc đó, cơn đau nhức dữ dội truyền đến từ sau cổ, sự xâm lược này hoàn toàn khác với chinh phục nhục dục.
Đây là đánh dấu, là sở hữu thực sự.
!!Truyện chỉ đăng tải tại quát pát và quộc rét của Bông Cúc Cute !!
Khoảnh khắc bị phá thân đó, một mùi hương nồng nặc trượt ra từ kẽ răng của nam nhân, tràn ngập khắp căn phòng.
Vì không muốn để cho mùi hương ngọt ngào nay lan ra ngoài nhiều, hắn hung hăng mút dấu vết mình đã lưu lại, tham lam liếm mật dịch chảy ra từ vết thương.
Vào thời điểm bị đánh dấu, trên người hai bọn họ như bị chuốc thuốc kích dục, đừng nói Mạch Miêu, ngay cả Trần Lê cũng bị mùi hương kia hun đến muốn phát tình.
Hắn lưu luyến liếm mút trên cổ của Mạch Miêu mãi cho đến khi nghe thấy tiếng khóc nức nở của cậu.
Thật sự lúc này Mạch Miêu thấy khó chịu muốn chết, sau khi tâm hồn rung động bởi đau đớn kích thích, theo sát đó là dục vọng tra tấn người khác. Cậu thấp giọng khóc nức nở, đôi môi ướt át đóng mở không ngừng.
Thân thể cậu vặn vẹo, mắt cá chân cọ cọ vải trắng, tựa như đang muốn đòi một cái gì đó. Đóa hoa đang nở rộ đột nhiên tiết ra thêm nhiều dịch hoa thúc tình, thân hoa chật hẹp cũng co rút lại.
Tất cả những thay đổi này, là đưa ra ám chỉ muốn giao phối với giống đực mạnh mẽ của cậu.
Trần Lê gấp gáp cởi hết quần áo của hắn ra, nóng nảy ném xuống đất.
Hắn lật Mạch Miêu lại, tách hai chân cậu ra thật lớn, không thèm để ý thân thể gầy gò này có chịu được không, bắt lấy eo cậu rồi địt thẳng vào.
Cho tới bây giờ, Mạch Miêu chưa từng bị nam nhân kéo lấy hung ác đụ địt như thế này, cậu bị hắn lắc mạnh kéo lên kéo xuống, ngay cả rên rỉ cũng không rên nổi, chỉ có thể bám lấy vai hắn, miễn cưỡng chống đỡ trong cơn dục vọng điên cuồng này.
Giai điệu âm nhạc trong tòa nhà đã kết thúc.
"Tốt lắm, như vậy được rồi, đến phiên dàn nhạc tập luyện."
Dòng người di chuyển, sàn gỗ phát ra một tràng tiếng động.
Cuối hành lang bên kia, tiếng thở dốc ngày càng to lên, không ngừng phát ra âm thanh mang ý muốn đạt đến cao trào.
Mạch Miêu thở dốc một, hương tình ngọt nị pha lẫn mùi tinh dịch tanh nồng, còn có mùi nước dâm thoang thoảng. Biểu tình mê loạn của cậu đột nhiên phát ra tia lúng túng, bối rối lui về phía sau.
Giống như cậu đã làm điều gì đó sai trái, thì thầm: "Bẩn..."
!!Truyện chỉ đăng tải tại quát pát và quộc rét của Bông Cúc Cute !!
Trần Lê dùng quần áo của bản thân qua loa lau người cho Mạch Miêu, sau đó ôm người lên.
Mạch Miêu trần trụi ngồi trên đùi hắn, tùy ý để ca của cậu hôn hết lần này đến lần khác.
Hôn mặt, hôn mũi, hôn miệng, hôn cổ nữa.
Trần Lê luồn ngón tay xuống phía vuốt vuốt vài cái. Vừa rồi hắn phun tinh dịch vào trong lỗ thịt nhiều như thế mà bây giờ chỉ chảy ra có chút ít. Cũng may là bé bướm chỉ hơi sưng, ngoài ra không bị gì hết.
Trần Lê biết lần này mình đã mất lý trí, trước nay chưa bao giờ hắn phóng túng như thế, trong lòng cũng có chút không yên tâm.
Mặc kệ là làm mấy lần, hắn vẫn luôn cảm thấy Mạch Miêu còn non nớt lắm, mỗi lần chịch, hắn đều tự nhủ phải ôn nhu dịu dàng với cậu nhưng không hiểu sao càng làm, hắn lại càng nhịn không được đè cậu ra tàn nhẫn mà chịch.
Mạch Miêu nhìn chằm chằm mặt ca của cậu, không hiểu sao lại cảm thấy ngọt ngào ở trong lòng.
Giống như lúc tết đến bắn pháo hoa, được các nãi nãi cho kẹo thỏ để ăn.
Cậu cẩn thận xé vỏ ra rồi bỏ vào trong miệng.
Thiệt ngọt.
Mũi Trần Lê bị cắn mạnh một cái, hắn cúi xuống nhìn Mạch Miêu.
Mí mắt chớp chớp, giống như một con hổ được thuần hóa, vừa dữ lại vừa khờ.
Mạch Miêu tưởng tượng hương vị ngọt ngào đó, học theo hắn, vùi mặt vào cổ Trần Lê, kệ nó có đúng chỗ hay không, cắn lung tung một hồi.
Trần Lê bị cắn đến tê cả da đầu.
Mạch Miêu cúi đầu, nhấc mông lên.
Quả nhiên con cu hư hỏng của Trần Lê lại cứng rồi, siêu to luôn, cậu nhìn mà ngứa ngáy trong lòng.
Mạch Miêu lấy cái tay vuốt vuốt cặc bự muốn nhét vào lồn của mình, nhưng có thể là do khe lồn của cậu hơi nhỏ, đút không đúng vị trí lắm. Cậu chỉ có thể tự mình đưa tay xuống dưới, dưới ánh mắt chăm chú của nam nhân, hai ngón tay vạch mép lồn còn đang sưng đỏ.
"..." Mạch Miêu cắn môi, mồ hôi chảy đầy trán, vẻ mặt vừa đơn thuần, vừa dâm đãng quyến rũ người khác.
Một tay cậu đỡ cặc bự của Trần Lê, một tay vạch lồn nhỏ ra, chậm rãi nhét cặc của nam nhân vào miệng bướm.
"Ưm....." Mạch Miêu rên rỉ vài tiếng, khuôn mặt đỏ bừng nhỏ xuống vài giọt mồ hôi. Lúc đút vào dường như bị kẹt ở một chỗ nào đó, cậu nhỏ giọng oán giận: "Cứng quá..."
Bỗng nhiên Trần Lê ôm chặt người, không biết phải thương cậu như thế nào cho đủ, vừa hôn vừa gặm, thở hổn hển bên tai cậu: "Bà xã dâm đãng của ca ca...a...! Bé đĩ dâm...!"
Trần Lê bị cậu trêu chọc đến điên rồi, tất cả lời trong miệng đều là ý dâm lúc ở trên giường, còn nhéo mặt Mạch Miêu, lại gần cắn mút cổ cậu.
Mạch Miêu đẩy đẩy hắn, mềm nhũn cầu xin: "Anh làm nhẹ một chút đi mà..."
Quanh dấu răng dữ tợn đều là vết hôn tím tái.
-
Tiếng cửa vang lên.
!!Truyện chỉ đăng tải tại quát pát và quộc rét của Bông Cúc Cute !!
Trần Lê đẩy cửa bước vào, Cục trưởng Ngu đứng ở cửa sổ quay đầu lại.
Nhìn thấy người tới, hắn cũng không vội dập tàn thuốc, chỉ nâng cằm lên rồi nói: "Ngồi."
Trần Lê ngồi xuống một cái ghế ở trước bàn.
Chủ nhân của cái bàn này hẳn là một người tỉ mỉ, mỗi một thứ đều được bày biện rất chỉnh tề.
Cục trưởng Ngu hút thuốc xong mới ngồi xuống vị trí của mình. Hắn lại lấy một điếu thuốc ra, châm lửa. Sau đó cúi đầu đẩy hộp thuốc lá và hộp diêm cho Trần Lê.
"Đồng chí Trần, chỗ này không có người ngoài." Hắn vừa nói vừa phun ra khói thuốc, "Đều là người một nhà."
Trần Lê nhận lấy bao thuốc lá, cũng làm một điếu.
Tư thế hút thuốc của Trần Lê rất đẹp, trong khói trắng lượn lờ, nôn nóng và thô bạo ẩn chứa giữa hai hàng lông mày dường như đều bị thổi bay chỉ trong một đêm.
"Lão Phùng đâu?" Trần Lê híp mắt, nhìn quanh văn phòng rồi hỏi một câu.
Cục trưởng Ngu: "Chủ nhiệm Phùng vừa bị điều đến thủ đô nửa tháng trước rồi." Hắn ta ngồi dựa vào mép bàn, đưa tay về phía Trần Lê: "Ngu Thiếu Đường."
Trần Lê cũng đưa tay ra bắt tay với hắn: "Đồng chí Ngu, hạnh ngộ."
-
Trong phòng Đoàn Văn nghệ, một nữ sinh kéo ghế lại rồi nói: "Không sao đâu, em cứ tự nhiên ngồi ở đây xem."
Mạch Miêu nắm chặt balo, cảm kích cười với người ta, đi theo cẩn thận ngồi xuống.
"Không thấy nóng hả ta..." Nữ sinh kỳ quái lầm bầm.
Trời nóng như vậy mà còn quấn khăn choàng cổ, không sợ nổi mụn sao?
Cái gì Mạch Miêu cũng không nghe thấy, cậu đang rất nhập tâm nhìn các thanh niên nam nữ múa ở phía trước, trong đôi mắt lộ vẻ khao khát.
-
Cục trưởng Ngu đưa cho Trần Lê một tờ giấy có in mấy chữ màu đỏ ở đầu trang -
[Đơn xin kết hôn].
Cục trưởng Ngu: "Điền xong rồi thì đi xuống chỗ cửa sổ ở dưới lầu, bổ sung hộ khẩu."
Trần Lê cầm bút viết, đầu cũng không ngẩng lên: "Không cần, nhập tôi vào hộ khẩu của em ấy."
Điền xong, Trần Lê trả lại đơn.
Cục trưởng Ngu cầm lấy lật qua lật lại, sau đó cầm con dấu đỏ ở trên bàn đóng mấy cái liên tiếp.
"Hai ngày sau đến lấy giấy chứng nhận kết hôn." Cục trưởng Ngu đưa một bản cho Trần Lê.
Trần Lê cất kỹ tờ đơn này, bỏ vào túi của mình, giống như tờ giấy mỏng manh này là mạng sống của hắn vậy.
Cục trưởng Ngu nói: "Đối với hành vi tự tiện đánh dấu của anh, niệm tình công lao trước kia, sau khi thương lượng, tổ chức quyết định không xử phạt anh."
!!Truyện chỉ đăng tải tại quát pát và quộc rét của Bông Cúc Cute !!
"Cảm ơn tổ chức đã hiểu cho, chỉ cần không chia rẽ vợ chồng tôi, tôi nguyện ý chấp nhận mọi hình phạt kỷ luật của tổ chức." Thái độ nhận sai của Trần Lê vô cùng tốt, nhưng hiển nhiên trong lòng hắn không hề thấy hối cải.
Ngón tay Cục trưởng Ngu nhẹ nhàng gõ bàn, cân nhắc một phen cũng không nói thêm gì nữa, sảng khoái thả người.
-
Editor: Trần Lê kiểu:
Link nội dung: https://cdspvinhlong.edu.vn/mach-mieu-a22813.html